12 chòm sao và thiên sứ định mệnh !!! [Chap 13]

-Hôm nay có bài kiểm tra đột xuất, các em lấy giấy ra, cất tập sách vào!!!- cô giáo nghiêm giọng
-Ôi trời, chưa kịp học bài!!!-Cừu than thở
-Cô ơi, để ngày mai đi!!!- Nhân Mã giở thói năn nỉ
-15p, bắt đầu!!!!!!!!!!!!!!!!!
-Ôi….cuộc đời…..!!!-Kim Ngưu vắt tay lên trán
-Bình nhi, cậu học bài chưa?-Cừu ngây thơ hỏi theo thói quen
Câu nói vừa dứt ra thì không khí lớp chợt quánh đặc lại, im lìm đến đáng sợ…mọi cặp mắt đều đổ dồn về Cừu và Thiên Bình….
-A….a…a…tớ…tớ- Bạch Dương biết mình lỡ lời, vội lấy tay che miệng nhanh như cắt
-À…ừhm…có…chút chút…- Thiên Bình hơi ấp úng nhưng nhanh chóng, cô thấy mọi người dường như không để ý đến mình, liền vội chăm chú làm bài, khóe môi khẽ mím thật chặt…..
Bình nhi trước giờ là đại diện cho yếu tố khí….đến rồi đi….nhanh như một cơn gió….đến nỗi khó ai nắm bắt được….Và hiện giờ…theo đúng cái nghĩa của nó…mọi người đều xem cô như một thứ không khí….hiển nhiên là phải có mặt ở đó…để rồi bị ngó lơ…chịu đựng những ánh mắt lạnh lùng…Bình nhi ở đây….nhưng tâm hồn thì không có….
-Bài này làm sao, Xử nhi?-Cừu khe khẽ nói
-Không nhớ, tớ chưa học bài!-Xử nữ bảo
-Sao đây?Ma kết?-Nhân mã và Song Tử đồng thanh
-Ai nhớ đâu!!!
-Hay là tớ hỏi Thiên Bình nhé, cậu ấy học rồi!!!-Cừu lấm lét
-Hmmmm….không!!!!!!
“Cạch”
-Ái da, cái gì thế?-Bạch Dương xoa xoa đầu, nhìn cái vật vừa đáp xuống đầu mình
1 chiếc máy bay giấy được gấp gọn gàng…trên có ghi kí tự L…..biểu trưng đặc biệt của Bình nhi…..cái trò mà ngày xưa cô và các bạn hay chơi…..
-Ơ…..cái …này là…là?- Bạch Dương liếc mắt nhìn Bình nhi
Cô gái xinh đẹp ấy vẫn cắm cúi viết bài, như chưa có chuyện gì xảy ra, vẫn khuôn mặt thánh thiện, hơi nhíu đôi lông mày chăm chú khi gặp bài khó…..
Xử nhi cũng hơi bất ngờ trước thái độ của Thiên Bình, nội dung của chiếc máy bay giấy ấy là đáp án của toàn bài kiểm tra….Nhỏ hơi phân vân không biết có nên chép hay không…nhưng vì là ban cán sự lớp mà để bài kiểm tra dưới trung bình thì không hay cho lắm…thế là Xử nữ cùng các sao girl của chúng ta cắm cúi hí hoáy bài viết của mình….
“Bụp!!”-lại 1 chiếc máy bay giấy đáp gọn xuống đầu Sư Tử, khi anh cứ mãi cắn bút
“Cái gì đây???”-anh mở ra….
-Đáp án?-Ngưu chan
-Ai vứt qua thế???-Ma kết nhíu mày
Sư ca không nói gì…..liếc nhìn Bình nhi, rồi vo tròn tờ giấy lại….
-Ê….cậu làm gì thế?Không chép tớ chép, phí của trời à??
Nhờ 2 cái máy bay giấy xinh xắn của Thiên Bình mà toàn lớp 11A2 hoàn thành bài kiểm tra một cách xuất sắc….
*Ra chơi*
-Ai mà tốt nhỉ?-Ma Kết hỏi
-Thì bọn con gái trong lớp đó!!!-Nhân Mã ra chiều suy tư
-Chắc là Cừu-Song ca vừa nói vừa cười
-Bạch Dương á?Nhỏ đó có thèm học bài đâu???-Kim Ngưu ngạc nhiên
-Của Bình nhi!!!-Sư ca lên tiếng, giọng nói trầm trầm âm vang
-Thiên Bình á? Hèn chi viết tùm lum, hai la mã, bốn la mã, 1 la mã, khó chép thí mồ!!!-Song Tử trở mặt ngay khi nghe tác giả là Thiên Bình
Nói rồi, anh tiện tay cho chiếc máy bay giấy ấy đáp xuống ngay thùng rác….
5 người đi khuất….
Một cậu nam với đôi mắt đỏ rực tiến lại gần, nhặt tờ giấy ấy lên, nhíu mày suy nghĩ một cái gì đó, anh nhét vội nó vào bên túi áo….
*Bên phía nữ*
-Hmmmmm….Lúc nãy cũng nhờ có Thiên Bình-Song ngư dịu dàng bảo
-Phải, nhớ lại lúc kiểm tra khi nào chúng ta cũng hỏi Bình nhi mà…- Bảo bình tiếp lời
-Hmmmmmmmm….-Cừu thở dài
-Thôi đi, các cậu đừng nhắc về Thiên Bình nữa…tớ…không muốn nghe….- Xử nữ nghiêm giọng, trong trái tim cô có gì đó thắt lại….
*Trong lớp*
-Hừm, những mã số này là…..-Yết ca lẩm nhẩm cái gì đó, ánh mắt anh chợt lóe lên, chạy vội về phía sau vườn….
*Sau khuôn viên trường*
Thiên Yết đã đến đây, anh dáo dác tìm kiếm 1 cái gì đó….Đôi mắt anh đỏ ngầu, rực lên ánh lửa bập bùng trong đó
-Cô đang ở đâu?Ra đây đi!!!-Giọng nói lạnh lùng nhưng có sức công phá rất lớn
Vi…vu….vi….vu…gió gảy lên 1 đoạn đàn đệm cho giọng ca trong vút bay cao…Yết ca chạy về nơi phát ra giọng hát ấy…..
Từ xa, anh đã nhìn thấy một cô gái với mái tóc đỏ phất phơ trong gió, nắm lấy chiếc xích đu, bay lên cao…Cao hơn…cao hơn nữa….Ánh mắt cô có gì đó u buồn nhưng không kém phần kiên định….nhìn chăm chăm về 1 hướng…
“ Em là đám mây trên bầu trời….
Thi thoảng chiếu rọi vào lòng anh….Anh không cần ngạc nhiên…Cũng đừng vội vui mừng…
Biến mất chỉ trong giây lát….Anh và em gặp nhau trên một bầu trời đen tối….Anh có hướng đi của anh…..em có hướng đi của em….
Anh còn nhớ cũng được….Nhưng tốt nhất là quên đi….Ánh sáng khi mình gặp nhau…Thế giới đã thay đổi, bài ca vẫn cất cao….
Đám mây kia lặng im, con đường không cất tiếng…Bầu trời xanh vời vợi, sương mù phủ kín trăng….
Nếu anh là bầu trời, em sẽ là ánh trăng….Khi bầu trời rực sáng, em chỉ đành biến mất….”
Bài hát mang một âm thanh da diết đến nao lòng……bày tỏ tâm tư của một người con gái…..
Yết ca mãi say đắm trong tiếng hát, xém quên mất mục đích chính của mình…..
-Đến rồi sao?-Tiếng hát ấy đã dứt từ lúc nào nhưng dư âm vẫn còn lắng đọng
-Phải…-Yết ca đáp
-Tôi biết cậu sẽ giải ra mà!!!-Bình nhi mỉm cười
-Chuyện đó…xin…
Thiên Yết chưa kịp nói dứt câu đã thấy Thiên Bình đưa tay làm dấu im lặng, ngón tay thon dài, đặt trên đôi môi ngọt ngào, khẽ cười….hình ảnh ấy đủ làm xiêu lòng bất cứ thằng con trai nào trên quả đất này…..
-Không cần phải nói lời xin lỗi….tôi biết anh có lí do để làm như thế!!!
-…….
-…….
-Cô….không lẽ định….
-Phải, một mình tôi thôi, tôi không muốn bất cứ ai trong họ gặp nguy hiểm….
-Nhưng cô chỉ là…
-Là gì thì không cần biết, cái duy nhất tôi biết bây giờ là, tôi sẽ giải cứu Giải Giải….cô ấy đang đợi tôi….
-Tôi..đi với cô-Yết ca trầm ngâm
-Không, anh không cần đi!! Nếu anh đi xảy ra chuyện gì thì không còn ý nghĩa nữa, Cự Giải thậm chí sẽ đau buồn hơn…lúc bị bắt….Cô ấy thích anh, anh biết mà, đúng không?
-Ừhm…NHưng…
-Phải xa cách người mình yêu, nỗi đau đó tôi hiểu rõ hơn ai hết….- nói rồi, Bình nhi lại khẽ cúi gằm mặt xuống, nở 1 nụ cười buồn, cô không muốn Yết thấy giọt nước mắt yếu đuối của mình…..-…bây giờ họ ghét tôi cũng tốt, không ai lo lắng, tôi sẽ dễ bề hành động
Thiên Bình đưa ánh mắt xa xăm….
-Tôi tin mình có thê tìm ra cô ấy….Và giờ tôi nhờ anh, ngăn cản họ, kéo dài thời gian, tôi tin anh có thể…Đừng để họ biết tôi đang làm gì!
-Nhưng….
Bình nhi khẽ mỉm cười, ngước khuôn mặt thanh tú lên:
-Tôi sẽ cứu lấy cô ấy….Và bây giờ thì….
Bình nhi bước xuống chiếc xích đu, tiến tới Thiên Yết, khẽ cười, vòng tay qua eo anh…
“Tách….tách”
1 bức hình vừa được chụp…..
-Anh hãy mang nó đi đi….và anh biết sẽ làm gì mà đúng không?-Thiên Bình bảo
Cô nàng lặng lẽ đi về phía trước, đôi môi vẫn cất cao bài hát, run run…..trong tiếng nghẹn….Mi mắt đã ướt đẫm tự bao giờ….
Thiên Yết vẫn đứng đó, tay cầm chiếc máy ảnh, đôi mắt dõi theo hình bóng người con gái đã khuất đi sau những lùm cây…..

Gửi phản hồi

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s